Trang chủ Âm nhạc |
 |
|
 |
|
Người viết: Jolly Roger
|
|
02/07/2008 |
- "Anh sợ anh không hợp với em"
|
Cô im lặng không nói gì.
- "Em còn nhớ bài hát đó chứ, nỗi sợ hãi cũng trở nên đẹp nếu nó chân thực, anh sợ chúng ta không hợp nhau"
|
Cô vẫn lặng im, trong đầu vang lên giai điệu của bài hát
Quíen pudiera decirte lo que te quiero
cúanto te quiero
(Nào ai biết được, em yêu anh đến nhường nào)
|
“Đến nhường nào…” cô thầm nghĩ.
Cô ít nghe hẳn tango, nhưng cô vẫn không từ bỏ tango, thay vào đó cô nghe nhiều những bản tango vals. Nó vẫn là tango đấy, nhưng cái chất vals mượt mà phần nào an ủi cho những nỗi niềm sầu muộn của tango thuở nào. Những giai điệu trong sáng từ tâm hồn nhắc cô cuộc sống vẫn còn tươi đẹp nếu ta biết lãng quên. Biết lãng quên…
|
|
|
- “Có khi nào em bỏ tango?”
- “Em cũng không biết, có thể là một ngày đẹp trời nào đó”
- “Một ngày mùa thu đẹp trời đầy nắng và gió… sau 50 năm nữa” |
Bây giờ cô vẫn nghe tango, thi thoảng thôi, nhưng lâu rồi cô không nhảy nữa, đã lâu rồi cô không còn được cái cảm giác rợn người trong khoảnh khắc với từng nốt nhạc. Một tối tình cờ ngang qua công viên, cô bắt gặp một milonga ngoài trời, giống như nhóm của anh và cô ngày trước, tango ngoài trời, đầy hào hứng. Cô gặp lại bài hát cũ, giọng cô ca sĩ Maria Salgado vẫn vang lên tha thiết như ngày xưa
Una vida más tarde comprenderemos
que en la vida perdimos,
sólo por miedo
(Rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ hiểu
Ta đã mất những gì,
chỉ vì sợ hãi)
|
Cô mỉm cười: “Sólo por miedo”.
Bài này đã có 7 lời bình. 1. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author The life that we lost only by fear! Sáng nay, đọc được một câu chuyện về cuộc sống, đưa lên đây cho mọi người cùng thưởng thức. Một chuyến đi với bố. By: CAL FUSSMAN Translated by Minh Tan. Một hôm tôi nói: " Bố ạ, chúng ta hãy làm một chuyến đi chơi đi. Tại sao bố không bay đến gặp con? Chúng ta sẽ chỉ việc lên xe và đi." Cha tôi, vừa mới tuổi, vừa nghỉ hưu sau năm làm giám đốc cho hãng IBM. Công việc của ông đã chiếm hết ngày giờ, tư tưởng và cả đời ông. Trong khi mỗi sáng ông thức dậy bên cạnh cùng một người phụ nữ, thì tôi, đang nhảy điệu nhày Flamenco khắp xứ Tây Ban Nha. Trong khi ông điều chỉnh các vòi tắm hoá sen cho nước vừa ấm theo ý muốn, thì tôi đang rú lên bên thác nước lạnh buốt ở Peru. Trong khi ông thắt cavát quanh cổ áo sơ mi trắng của ông và đeo cùng một cái đồng hồ Thuỵ Sĩ ở cổ tay bên trái thì tôi chèo thuyền ngang qua hồ ở vùng núi Ozarks. Bây giờ tôi muốn ông làm một chuyến đi thám hiểm. Cha tôi sợ tôi mất hướng. ông nhìn thấy ở tôi một người sống trôi nổi vô định, không cho thấy có được cái gì đó trong 33 năm sống ở đời của tôi ngoại trừ một thông hành đầy các con tem ngộ nghĩnh và một cái dấu quai của chiếu bị trên vai tôi. Cha tôi muốn tôi sống ổn định ở một nơi nào đó. Ông đồng ý tham gia với tôi chuyến du lịch xuyên qua các công viên quốc gia. Chúng tôi gặp nhau 4 tuàn sau đó tại Rapid City bang Dakota Nam. Ông nói đùa với tôi cùng một nụ cười: " Được thôi, chặng dừng đầu tiên của chúng ta là ở đâu?" "Mấy giờ rồi ạ?" " Con vẫn không đeo đồng hồ?"
2. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author Núi Rushmore ở cách nơi chúng tôi khởi hành chưa đầy một giờ lái xe. Bộ mặt gây ấn tượng nhất đối với tôi ở đó là bộ mặt của cha tôi. Khi ông nhìn lên 4 vị Tổng thống (Mỹ) được tạc vào đá, miệng và mắt ông mở ra từ từ, giống như một cậu bé con. Ông nói: "Không thể tin được. Làm sao họ làm được việc này nhỉ?" Một bộ phim ở trung tâm thông tin tại núi Rushmore cho thấy điêu khắc gia Gutzon Borglum, đang đung đưa trong một cái ghế giống như một súng cao su, quan sát kết quả vụ nổ được tính toán để bào đá thành những đôi môi, má, mũi của 4 tổng thống. Ông Borlgum đã cống hiến năm cho công trình này và chết vào năm 1941, để lại cho con trai ông thực hiện những nét chấm phá cuối cùng. Chúng tôi nhìn lên chiêm ngưỡng các pho tượng và tôi tự hỏi: Có bao giờ tôi tận hiến đời mình cho một cái gì không nhỉ? Không phương hướng. Không mục đích. Không có dự án lớn. Kỳ quặc. Tôi thường nghe những lời này từ giọng nói của cha tôi. Giờ đây tôi nghe những lời này từ chính giọng nói của tôi --------***-------- 3. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author ông nội tôi đến từ nước Nga bằng tàu sau thế chiến thứ I. Ở Nga, ông là giáo viên có thể nói bằng 3 thứ tiếng và chơi đàn vĩ cầm. Ở đây, ông làm việc cật lực trên một máy khâu để cho đứa con trai duy nhất của ông có được một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và cha tôi ngoan cường leo lên các bậc thang thăng tiến của công ty. Cha tôi có chất giọng tuyệt vời, tuy nhiên ông không bao giờ hát. ông thích khiêu vũ nhưng không bao giờ khiêu vũ. Thời giờ của ông luôn quá dài.Những chuyến đi xe đi đi về về ở vùng ngoại ô làm ông mệt mỏi. ông về đến nhà đã mệt cong phải giải quyết các vấn đề gia đình và ngủ thiếp đi với chiếc máy vô tuyến truyền hình còn để mở. Vùng Badlands trơ trụi này làm tôi sửng sốt. Như thể thượng đế đã xếp các lớp đất đầy màu sắc để cho gió và mưa điêu khắc, rồi cắt ra ở chính giữa bằng một con dao và đẩy những ụ đất này về hai bên cho chúng tôi đi qua. --------***--------- 4. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author Người ta nói có một cái cây đơn độc ở đâu đó trong đồng cỏ, trên cây có gắn một bảng hiệu ghi: Rừng Quốc gia Đông Motana. Có lẽ tôi đã treo một bảng hiệu chung quanh cha tôi, để ông đứng đó, giống như cái cây đơn độc là bảng hiệu cho cả khu rừng - Cha tôi là bảng hiệu cho tất cả những gì mà tôi căm ghét. " Bố không thấy nhàm chán khi đến cùng một cơ quan, làm cùng một công việc lặp đi lặp lại mỗi ngày sao?" " Mỗi ngày có một sự thử thách khác nhau. Bố đến cơ quan nghĩ rằng, 4 việc này ta phải thực hiện. Rồi có vấn đề khủng hoảng nào đó chiếm ưu tiên hàng đầu và phải có nhiều sáng kiến để tìm ra giải pháp. Và có những ngày có đến hai vấn đề khủng hoảng." Ngày hôm sau chúng tôi đến Công viên Quốc gia Yellowstone. Sét đánh gãy một cây ở đó vào mùa hè năm 1988, tôi không hề hay biết gì về chuyện này cả. Lúc đó tôi đang đi chăn tuần lộc ở Bắc Cực. Tôi bắt đầu chạy về phía xe, lục tìm trong túi chìa khoá xe. Cha tôi hỏi:" Tại sao phải lo lắng về thời gian? CHúng ta có cả một ngày ở đây cơ mà?" Tôi khựng lại. Bây giờ cha tôi lại ở trên phần chơi của tôi. Tôi cảm thấy có trách nhiệm với ông và đối với kế hoạch trong ngày của ông. Và có lẽ vì tôi, ông đã phải kiềm chế trong những tháng năm đó.
5. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author Trên đường tới suối phun nước nóng Old Faithful chúng tôi đi chơi dã ngoại giữa các đoàn du khách đông đúc như một tổ ong. Tôi hỏi: " Bố có bao giờ đi chơi với ông nội không?" Cha tôi nói: "Chỉ có một lần khi bố còn nhỏ., ông đưa bố đến sân vận động Yankee. Tất cả những gì bố nhớ là ông luôn hỏi bố muốn ăn hotdog hay muốn uống sôda. ông không thích môn bóng chày. Ông không bao giờ nói nhiều với cha của mình. Có lẽ đó là vì ông là người Nga, vì sự khác biệt giữa các nền văn hoá. Cha con yêu thương nhau nhưng không bao giờ nói ra. ông nội con là người vui vẻ. Bất cứ thứ gì ông có thể cho bố được là ông cho." Câu sau cùng này - có lẽ cũng là câu tôi muốn nói về cha tôi. Và cũng là câu mà tôi muốn con tôi nói về tôi.
6. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author Trên đường đi qua công viên quốc gia Glance ( Sông Băng), tôi nghĩ, đúng, đây là một nơi để đi cùng với một người là đấng sinh thành của mình. Những cây bồ công anh có hoa màu vàng, những tai nấm như nạm vàng, những sườn núi rạng rỡ với những cây vân sam, những hồ nước đẹp đến mê hồn... Cha tôi nói: "cha chưa bao giờ thấy những hồ nước xanh đến thế này." Tôi thì đã thấy - trong những vịnh hẹn ở Nauy. Và những thác nước ở Công viên Yellstone làm tôi nhớ đến những thác nước ở Iguazu ở Nam Mỹ. Tôi nhận thức được rằng tôi vẫn có thể tiếp tục đi du lịch - và cũng có thể làm những công việc thường xuyên mà sẽ không phải là một công việc lặp đi lặp lại như tôi đã sợ. Cha tôi nói: "Quá tệ là bố phải trở về. Bố không mất những buổi học."ông đã ghi danh cho các lớp dành cho những người trưởng thành. "Bố học những môn gì?" "Thưởng thức âm nhạc, danh mục vốn đầu tư, tiếng Ý"
7. Lời bình của bạn sólo por miedo, Author Nhiều tuần lễ sau đó, tôi gọi điện thoại cho cha tôi - để nói với ông rằng tôi đã quyết định sống ổn định ở một nơi nào đó. Cha tôi nói:"Các tấm hình chụp trong chuyến đi chơi đó rất tuyệt diệu. Con biết không, chúng ta phải có một chuyến đi khác nhưng thể vào một lúc nào đó." Mặc dù cha tôi vẫn chưa thể nói được tiếng Ý, nhưng ông cũng gạt được các láng giềng của ông. Giọng hát của ông thường được nghe thấy từ trong phòng tắm, âm vang giọng nam trung của nghệ thuật đại nhạc kịch mà ông đã học được trong lớp thưởng thức âm nhạc. Và tôi đã bắt đầu đeo đồng hồ." HẾT |
|
 |
|
 |
|
|
|